Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Học để làm gì

Tư vấn:
0511 3840842 hoặc
vdctraining ,
vdctraining_facebook
;
Học trực tuyến
Chương trình đào tạo
Khảo thí quốc tế
Khuyến mại
Việc & Nghề CNTT
Đối tác
Tin tức & Sự kiện
Lịch khai giảng/ Hội thảo
Về VDC Training
VDC Training @ HueStar
Home Việc & Nghề CNTT Tâm sự nghề nghiệp Học để làm gì?
Học để làm gì?
Khi còn bé, ta thường được ba mẹ khuyên rằng:"Con ơi cố học để biết thật nhiều, để thi tốt, để điểm cao". Ta lớn lên với tâm thế, học để lấy kiến thức, học để biết, nhưng học để biết liệu đã đủ, hay chăng chúng ta cần học để làm và làm chuyênnghiệp?
Trong tiềm thức chúng ta đã luôn có một ý nghĩ rằng "học là để biết". Chính vì thế mà sinh viên Việt Nam luôn được coi là biết rất nhiều. Cái gì chúng ta cũng đọc, cũng quan tâm. Nhưngchúng ta không thật sự đi sâu vào một lĩnh vực, một vấn đề nào.Thế nên nếu hỏi thật cặn kẽ thì hóa ra ta lại chẳng biết gì. Đương nhiên không phải tất cả các bạn sinh viên đều như vậy. Những bạn mong muốn tìm hiểu sâu về vấn đề mình quan tâm,đã không biết thì thôi, đã biết thì phải hiểu thật cặn kẽ thì thường sẽ thành công trong sự nghiệp sau này.
Ví như các cụ đã bảo: Một nghề thì sống đống nghề thì chết. Hay cũng giống như việc bạn nhìn thấy người ta cắt kim cương. Kim cương là một vật thể siêu cứng, không một thứ kimloại nào có thể cắt được kim cương. Vậy người ta làm cách nào để cắt được. Rất đơn giản, người ta dùng tia laze, tia laze chínhlà một đại diện cho sự tập trung, và thử hỏi nếu chùm tia laze đó không tập trung vào một điểm thì liệu nó có cắt được kim cương không. Việc học cũng vậy, nếu học dàn trải, học để biết thật nhiều thì hiệu quả sẽ không cao.
Tôi không phản đối việc học để lấy kiến thức. Học để mưu cầu kiến thức là một điều hết sức hoan nghênh. Nó giúp cho bạn trở nên uyên bác, hiểu biết hơn. Nhưng liệu học để biết đã đủ hay chưa. Ngày xưa chưa có Internet chưa có công cụ tìm kiếm google thì người biết nhiều sẽ rất có lợi ích. Học không chỉ để biết, học còn để hiểu và quan trọng hơn là học để làm và làm chuyên nghiệp.
Ngày nay đang là thời đại công nghệ thông tin, khi mà lượng thông tin là bình đẳng với nhau. Ta có thể ngồi ở nhà để tìm kiếm mọi thông tin liên quan đến một vấn đề nào đó ta quan tâm. Ta có thể giao tiếp với những chuyên gia cách chúng ta hàng ngàn cây số. Ta có thể tiếp cận lượng kiến thức khổng lồ trên mạng. Khi đó điều gì sẽ xảy ra. Liệu trí nhớ của ta có thể hơn được một công cụ tìm kiếm như Google. Khi mà lượng thông tin được tiếp cận một cách dễ dàng thì chúng không còntạo nên sự cạnh tranh nữa. Con người không thể hơn nhau bởi thông tin và kiến thức họ biết nữa, họ chỉ có thể hơn nhau bởi kỹ năng tra cứu thông tin mà thôi.
Một điều nữa mà chúng ta phải công nhận rằng, xã hội không dùng được kiến thức trong đầu chúng ta, chỉ khi nào ta biến kiến thức đó thành sản phẩm dùng được thì khi đó kiến thức mới thực sự có giá trị. Nhiều người khoe rằng ta rất giỏi, ta biếtrất nhiều, ta sẽ làm thay đổi cả thế giới. Nhưng chỉ khi nào chúng ta đem áp dụng những kiến thức đó vào trong thực tế cuộc sống hay trong công việc của chúng ta thì ta mới thấy được giá trị thực sự của nó. Chúng ta cũng thấy rằng trong xã hội có nhiều người rất có tiềm năng, nhưng xã hội không cần tiềm năng mà cần những người làm được việc. Tiềm năng mà không được phát huy đúng lúc, đúng chỗ thì cũng sẽ bị phí phạm. Một hành động còn hơn một đống lời bàn, một hành động bằng mười suy nghĩ.
Vậy điều quan trọng nhất để tạo nên lợi thế cạnh tranh chính là thay đổi tư duy. Từ việc nghĩ rằng học để biết, học để thi chuyển sang cách nghĩ học là để làm.
Khi ta tư duy học đểlàm thì ta sẽ biết học trọng tâm vào cái gì. Cái gì xã hội thật sự cần. Ta sẽ biết được cái gì bắt buộc phải học, cái gì cần học, cái gì nên học. Khi đó ta sẽ tìm được điểm giao nhau giữa những cái ta học và những cái xã hội cần. Điều đó cũng giống như đường cung và cầu trong kinh tế học. Khi tahọc đúng cái xã hội cần thì ta sẽ thành công. Khi tư duy học để làm, ta sẽ quan tâm nhiều hơn đến việc trau dồi kỹ năng. Ví dụ như rất nhiều người cảm thấy lúng túng khi phải trình bày mộtđề tài hay một dự án. Công việc chuẩn bị rất công phu, đề án làm rất hoàn thiện nhưng không thể diễn tả hết được điểm tốt,điểm khác biệt của đề án và dẫn tới việc không thuyết phục được người khác ủng hộ đề án.
Khi ta tư duy học để làm ta sẽ quan tâm nhiều hơn đến kinh nghiệm thực tế thay vì lý thuyết đơn thuần. Các bạn sinh viên sẽ đi làm thêm để có được nhiều kinh nghiệm hơn, tự tin hơn, giao tiếp giỏi hơn. Và khi đó tự các bạn đã làm thu hẹp khoảng cách giữa những cái biết và những cái làm được.
Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả đấy, học để biết thì biết rất nhiều,học để thi thì kết quả thi sẽ tốt, học để làm thì sẽ có khả năng làm việc tốt, sẽ thích ứng nhanh với môi trường làm việc sau này.
(Theo Giang Phú Cường - Dân Trí)

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

NÓI ĐÚNG CŨNG Ở TÙ

Đã gửi từ điện thoại Nokia của tôi

Lao động thì vinh quang, lang thang thì ở đói, hay nói thì ở tù. Đó là chuyện tất nhiên với những người nói sai, nói bậy, nói bừa... Nhưng trên thực tế ngày nay thật trớ trêu,phũ phàng thay... Có những người nói hay, nói đúng vẫn ở tù. Chỉ có nói nịnh là được lòng nhiều kẻ...

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

PHẢI ĐỘT PHÁ ĐI THÔI !!!

Không phải chỉ nói theo cách hô khẩu hiệu- cái thời ấy đã qua rồi. Mà phải gương mẫu làm tốt cho Dân họ thấy. Đó mới là thực sự yêu nước, thương dân.
Cứ điểm lại cái thời gần đây chứ không chi xa lắm. Các quan lại thời Phong Kiến trước kia. Họ cũng biết cố ra sức bảo vệ cho Thể Chế Độc Tôn của họ. Cái Thể Chế mà hàng ngũ quan lại chỉ biết thừa hưởng bổng lộc một cách an nhàn. Họ cứ ung dung tự tại có bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày cáo chung đâu. Nhưng rồi cũng đã đi qua và nhường chỗ cho một Thể Chế mới khác hơn- tiến bộ hơn - mức độ dân chủ hơn. Đó là bước tiến hóa đương nhiên theo nền văn minh phát triển của con người.
Xưa nay có ai chặn dòng bánh xe lịch sử được đâu. Chỉ nói riêng về lĩnh vực Nhân Quyền thì các nước Phương Tây họ đã đi trước ta hàng trăm năm. Đó là chưa nói đến các lĩnh vực khác như kinh tế- văn hóa - khoa học kỷ thuật công nghệ.v.v... Họ phát triển hơn ta gấp nhiều lần.
Muộn vẫn hơn là không làm- có điều dám nổ lực đột phá bằng tư duy hay không chứ vẫn cái kiểu e dè, an phận để "cầu toàn"- chủ yếu là lo cho cái bao xểnh của mình trước thì người dân cũng chẳng được cải thiện gì hơn.

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Được và Mất, Mất hay Được -
Xét về ngữ nghĩa thì hai từ này đối lập và mang mỗi nội dung khác nhau.
"Được" là nhận lấy về, hoặc một cách tình cờ trở nên là của mình- hưởng điều thuận lợi cho việc làm, hoạt động..."Mất" thì hoàn toàn trái ngược. Ý nghĩa, nội dung của hai từ này không có gì phải bàn cãi. Thế nhưng về mặt quan niệm cá nhân của con người thì "Được" hay "Mất" còn lá một vấn đề cần phải đem ra bàn luận.
Tôi xin đưa ra một trường hợp có thật trăm phần trăm, dĩ nhiên là để cùng bàn luận và tìm ra kết quả ưu việc nhất cho quan niệm mỗi cá nhân có liên quan đến sự việc giữa cái "Được" và cái "Mất".
Một số quan chức địa phương "Được" bồi thường"Thõa đáng" . Họ "Được" toại nguyện, hả hê với nghệ thuật"Đặt bom Dự án". Nhưng trong nhóm quan chức vẫn có người liêm chính nhận chia chác một cách "Bất đắc dĩ" vì phải miễn cưỡng hòa nhập theo lợi ích nhóm.
Thực tế vật chất là họ "Được" nhận. Nhưng với họ vẫn áy náy, đôi lú sợ sệt vì cảm thấy chính mình như một Tội Đồ Dân tộc, trong khi người dân vẫn lam lũ, vất vả cực nhọc mà vẫn thiếu thốn mọi thứ về vật chất lẫn tinh thần. Cái mà họ "Được" cũng chính là cái mà họ đã "Mất". Bỡi vì cái"Được" trong Bất đắc dĩ mà phải đánh đổi với cái "Mất"quá lớn trong Tinh thần bất ổn- ray rức lương tâm-lòng người vô cảm.
Xem ra cái"Được" đối với người này nhưng lại chính là cái"Mất" của người khác và cái "Mất" của người khác lại chính là cái"Được" của người kia.
Phải chăng việc xác định ranh giới giữa"Được" hay "Mất" còn tùy thuộc vào quan niệm Đạo Đức của mỗi con người.

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

NHỮNG LỜI KÊU CỨU ĐẾN LƯƠNG TRI.

mong những phản ảnh có thật 100% này được các blogger có uy tín lưu tâm để- www.flickr.com/photos/vogiacu (phần nào bớt khổ)

ĐẤU TRANH THÌ TRÁNH ĐI ĐÂU !!!

"lợi ích quốc gia luôn gắn liền với lợi ích của cộng đồng, nhưng nếu có ai đó lấy việc tiết kiệm cho ngân sách để che chắn mà làm những điều vô lương tâm gây thiệt hại cho người khác trong cộng đồng thì đó quả thật là xằng bậy". Đoạn văn trên được viết với vẻ đầy bức xúc trong đơn khiếu nại cuối cùng sau nhiều lần kiến nghị không có kết quả. Đơn này đã gửi đến ban thanh tra huyện Bắc Bình tỉnh Bình Thuận ngày 15/01/2009.
Sau đơn khiếu nại này, tôi nhận được trả lời với một quyết định bồi thường,hỗ trợ số:3323/QĐ-UBND của huyện Bắc Bình tỉnh Bình Thuận do ông phó chủ tịch Nguyễn văn Hạnh ký tên. Kèm theo đó là một QUYẾT ĐỊNH ĐÍNH CHÍNH số:3329/QĐĐC-UBND do chánh văn phòng huyện Bắc Bình tỉnh Bình Thuận-ông Phù thanh Hải ký tên với lý do sơ suất trong khâu đánh máy và in ấn nên bị nhầm lẫn... Quyết định mới này bồi thường,hỗ trợ với số tiền là:27.267.276 đồng. Vậy là đã mất đi gần 37 triệu đồng so với tờ quyết định bồi thường trước khi khiếu nại. Chưa nói thiệt hại về thời gian gần mười năm trời mà người lớn phải đi tha phương cầu thực làm thuê khắp nơi kiếm tiền, còn trẻ con phải ở lại nhà lo học hành với những điều kiện rất khó khăn về điện và nước.
Ngôi nhà dột nát vẫn còn đó. Từ chỗ ăn, ở và ngủ nghỉ cũng chật chội, ngột ngạt như ổ chuột mà không sửa sang mở rộng được . Phải chăng đây là cái giá phải trả cho sự ươn ngạnh cứng cỏi dành cho mỗi con người, và cũng là bài học cần cân nhắc kỹ lưỡng khi có việc gì muốn đấu tranh.